Sự Thật Trực Giác Ngược Đời Về Thất Bại Đã Thay Đổi Cuộc Đời Tôi
Chủ đề chính:
Bài viết này tập trung vào việc thay đổi cách chúng ta nhìn nhận về thất bại. Tác giả cho rằng hầu hết mọi người đều sợ thất bại và thường né tránh những tình huống có thể dẫn đến thất bại. Tuy nhiên, tác giả đã khám phá ra rằng có hai loại thất bại: một loại đáng sợ cần tránh và một loại mang lại giá trị và nên được trải nghiệm.
Các ý chính:
- Nỗi sợ thất bại:
- Nhiều người, bao gồm cả tác giả, có nỗi sợ hãi lớn đối với thất bại, coi đó là một "số phận còn tệ hơn cả cái chết."
- "Chúng ta sống trong một thế giới định hướng hiệu suất, tập trung ra bên ngoài và hay phán xét."
- Nỗi sợ này dẫn đến việc né tránh các tình huống thử thách, khiến chúng ta mắc kẹt trong "những vòng luẩn quẩn độc ác" khi chúng ta không bao giờ cho phép những niềm tin tiêu cực của mình bị chứng minh là sai.
- "Bộ não của bạn sẽ nói kiểu như, 'ừ, bạn muốn làm điều đó và bạn đã không làm, bạn thậm chí còn không cố làm, vậy đấy, bạn là một kẻ thất bại, đó là lý do tại sao bạn không nên thử lần sau.'"
- Hai loại thất bại:
- Loại 1: Thất bại đáng sợ, nên tránh. Tác giả vẫn nỗ lực hết sức để tránh loại thất bại này.
- Loại 2: Thất bại mang lại giá trị, nên tìm kiếm. Trải nghiệm loại thất bại này giúp chúng ta phát triển và đối phó tốt hơn với các thử thách.
- "Không chỉ loại thất bại này không phải là một điều tồi tệ mà nó thực sự là một điều tốt. Bạn càng trải nghiệm nhiều loại thất bại thứ hai này, cuộc sống của bạn sẽ càng trở nên tốt hơn và bạn càng có khả năng đối phó với những thách thức, vấn đề và yếu tố gây căng thẳng."
- Bài học từ phòng gym (điểm tới hạn):
- Tác giả lấy ví dụ về việc tập tạ, cụ thể là bài tập đẩy tạ trên ghế, để minh họa cho ý tưởng về việc tìm kiếm giới hạn của bản thân.
- Trước đây, tác giả thường đặt ra những mục tiêu tập luyện không có căn cứ thực tế và cảm thấy tệ nếu không hoàn thành.
- Sau khi tập đến "điểm tới hạn" (tức là nâng tạ đến khi không thể nâng thêm được nữa), tác giả nhận ra mình đã đánh giá thấp khả năng của bản thân.
- "Tôi nhận ra rằng những gì tôi nghĩ là giới hạn của mình và giới hạn thực sự của mình là hai điều hoàn toàn khác nhau."
- Ứng dụng vào cuộc sống:
- Tác giả nhận ra rằng mình cũng áp dụng tư duy tương tự vào các lĩnh vực khác trong cuộc sống, như công việc, học tập, và các mối quan hệ.
- Tác giả thường dừng lại ngay trước khi chạm đến giới hạn thực sự của mình vì sợ thất bại.
- "Tôi nhận ra rằng giới hạn của mình trong nhiệm vụ cụ thể đó cao hơn gấp đôi so với những gì tôi đã làm."
- Thử thách bản thân:
- Tác giả khuyến khích chúng ta không nên tự quyết định giới hạn của mình mà nên "để thế giới cho bạn thấy giới hạn của bạn."
- Thay vì sợ thất bại, hãy dấn thân và khám phá xem mình thực sự có thể làm được đến đâu.
- "Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn không thất bại? Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn thực sự có thể làm được?"
- Tái thiết lập:
- Việc biết giới hạn của bản thân không phải là một điều xấu mà là một điều có giá trị. Nó giúp chúng ta tái thiết lập mọi thứ để cải thiện.
- Tác giả đã làm điều này trong thói quen tập thể dục, và khuyến khích chúng ta có thể làm điều tương tự trong cuộc sống.
- "Tôi đã làm lại mọi thứ để cố gắng đạt 80 đến 90% điểm thất bại và tôi đã tiến bộ hơn rất nhiều, nhanh hơn nhiều sau khi về cơ bản điều chỉnh lại thói quen của mình."
- Sự khác biệt giữa đánh giá quá thấp và quá cao:
- Tác giả tin rằng phần lớn mọi người (90-95%) có xu hướng đánh giá thấp bản thân hơn là đánh giá quá cao.
- Việc sợ trở thành người "tự cao" khiến chúng ta kìm hãm bản thân.
- "Tôi lo lắng về việc bạn trở thành người nghĩ rằng trần của bạn ở đây hơn là nếu nó ở đây."
- Thất bại là một phần của quá trình:
- Tác giả xem thất bại là điều có thể xảy ra trong mọi dự án lớn, nhưng không vì thế mà từ bỏ.
- "Tôi cho rằng mình sẽ thất bại ở trường cao học, tôi cho rằng mình sẽ thất bại khi trở thành một nhà tâm lý học, tôi cho rằng mình sẽ thất bại ở YouTube, tôi cho rằng mình sẽ thất bại khi điều hành công việc kinh doanh riêng, tôi cho rằng mình sẽ thất bại với tư cách là một người chồng, tôi cho rằng mình sẽ thất bại với tư cách là một người cha."
- Quan trọng là phải thử và chứng minh những niềm tin tiêu cực của bản thân là sai.
- Hành động thay vì suy nghĩ:
- Việc chỉ thay đổi suy nghĩ mà không hành động sẽ không giúp thay đổi được niềm tin tiêu cực.
- "Bạn cần phải chứng minh điều đó với bản thân và nếu bạn chứng minh với bản thân rằng tôi không phải là người mà sự trầm cảm của tôi hoặc sự lo lắng của tôi nói với tôi, bạn sẽ thành công hơn rất nhiều trong việc thách thức những suy nghĩ và thách thức những hệ thống niềm tin đó hơn là nếu bạn chỉ biến nó thành một bài tập tinh thần và bạn nói không, tôi không nghĩ điều đó là đúng, nhưng bạn không bao giờ hành động trong đức tin."
Kết luận:
Bài viết khuyến khích chúng ta nên chấp nhận thất bại, xem nó như một cơ hội để học hỏi và phát triển. Việc tìm kiếm giới hạn của bản thân, thay vì né tránh nó, sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về khả năng của mình và sống một cuộc đời trọn vẹn hơn.
Nhận xét
Đăng nhận xét